Paid To Popup Tinh yeu va giai tri: 2013

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

4 điều cấm kỵ khi đi hát Karaoke


Vui chơi cũng cần chú ý những điều quan trọng sau.
4 điều cấm kỵ khi đi hát Karaoke
4 điều cấm kỵ khi đi hát Karaoke
Độc chiếm Mic

Một trong những điều cấm kị đầu tiên khi đi Ka là tránh thực hiện một Live tự phát của bản thân. Sau khi hát 1 bài thì hăng quá hát tiếp liên khúc nhiều bài và không cho ai được cầm mic. Hoặc nhẹ hơn là cho người ta được hát song ca với mình. Và những kẻ như vậy thường không được lòng thiên hạ cho lắm cho dù có giọng hát hay đến đâu chăng nữa.

Minh Oanh kể: “Hồi trước có quen anh chàng rất mê hát. Mỗi lần cả đám đi ka là anh ấy luôn là người hăng hái làm trò nhiều nhất. Ban đầu mọi người cũng thích, nhưng càng về sau anh ấy càng tự tin thể hiện giọng ca vàng của mình liên tục khiến mọi người nản dần. Vì cứ mỗi lần chọn bài nào anh ta cũng nhảy cẫng lên “A, bài này mình biết, để mình, để mình”. Vài lần sau thì không rủ anh ta đi chung nữa.

Uống quá chén, hăng quá mức

Khi đi Ka, nhiều bạn trẻ thường gọi bia để tăng thêm độ hưng phấn. Nhưng trong phòng Karaoke, có lẽ do bị kích thích của tiếng nhạc và không khí sôi động, các bạn trẻ thường không kiểm soát được khả năng uống của mình mà cứ liên tục cụng ly. Chính vì vậy, có thể dẫn đến tình trạng say quá mức và xảy ra nhiều tình huống dở khóc dở cười như nôn mửa, vừa hát vừa gào khóc, đùa giỡn quá mức, có nhiều hành động quá khích như ôm hôn, sờ soạng, khoác vai bạn khác giới.

Hoài An rung mình nhớ lại: “Mình nhớ lần chia tay khóa học Tiếng Nhật, các anh chị uống say quá và bắt đầu có những màn man rợ như hôn nhau, cởi áo, rồi tưới bia lên mặt mũi. Có anh uống sau quá, trên đường về còn bị tai nạn, chẳng vui chút nào cả. Sau này chẳng ai dám nhắc lại cái tối hôm đó vì có nhiều trò làm lố quá đáng.”
Đừng trở thành kẻ độc chiếm Mic
Đừng trở thành kẻ độc chiếm Mic
Trở thành kẻ câm lặng

Có nhiều bạn không thích đi Ka nhưng cả nể vẫn đến góp vui cùng bạn bè, tuy nhiên họ chỉ thường ngồi câm lặng ở một góc nhìn mọi người ca hát nhảy múa. Có thể một phần do các bạn hát không hay nên ngại cầm Mic. Nhưng chính việc cô lập này khiến mọi người sẽ mất hứng hơn, hoặc chính bản thân bạn thấy bị lạc lõng.

Cơ bản đi Ka chỉ là hình thức giải trí, gào thét xả stress chứ không phải để thi giọng hát Việt. Chính vì vậy, chỉ cần bạn hát góp vui, dù giọng dở cũng chẳng ai phàn nàn gì cả. Hãy tự tin nhập hội, ông bà ta có câu “Hát hay không bằng hay hát” mà!

Gọi đồ ăn, thức uống xả giàn

Ai cũng biết những đồ ăn bao gồm bánh kẹo, nước ngọt, khô mực, trái cây trong phòng Karaoke không rẻ chút nào. Có khi mắc hơn gấp 2 đến 4 lần giá thị trường. Chính vì vậy, nếu cứ vô tư gọi để ăn uống no say thì có lẽ bạn sẽ ngất xỉu với hóa đơn tính tiền.

Minh Quân chia sẻ: “Mỗi lần nhóm đi Ka, thường mang thức ăn ở ngoài vào chứ không gọi trong phòng vì mắc quá. Có nhiều quán không cho mang mà bắt charge phí mang thức ăn ngoài thì bỏ, không đi nữa. Chứ ka nhiều đau cổ và khát nước lắm, còn mấy bạn ngồi nghe cũng buồn miệng, nếu gọi đồ ăn trong đó thì mắc chịu không nổi, hát chay thì chán. Tốt nhất là mang theo để trong balo, cũng chẳng ai kiểm soát cả.”
Nguồn: baomoi

Top 4 chòm sao ‘hờ hững’ nhất

Đừng dại gì gây sự với những cung này nhé!
Hạng 1: Bảo Bình
Bảo Bình
Bảo Bình
Bảo Bình luôn luôn "duy trì" một khuôn mặt trang nghiêm bởi Bảo Bình không muốn thể hiện cảm xúc thật của mình ra bên ngoài. Tuy nhiên, họ luôn giữ được sự bình tĩnh và thoải mái. Trong thực tế, nhìn Bảo Bình có vẻ thờ ơ với mọi thứ, nhưng thực ra họ chỉ đang che đậy tâm trạng thực sự, khó có ai hiểu những "bí mật" được họ "bao bọc" kỹ. 

Hạng 2: Song Tử
Song Tử
Song Tử
Song Tử xuất hiện với sự thờ ơ nhưng không ai có thể biết được rằng ngay sau đó họ có thể cười đùa ngay được. Song Tử tự hài lòng với tính cách này bởi người khác khó mà nắm "thóp" được họ. Đây không phải là vì lợi ích riêng nào mà chỉ đơn giản Song Tử không muốn ai can thiệp vào đời tư của mình. Rất khó khăn để người khác có thể hiểu được những suy nghĩ nội tâm thực sự của họ. Tuy nhiên, Song Tử chỉ thờ ơ với một số người mới, còn đối với bạn bè thì họ lại rất nhiệt tình. 

Hạng 3: Thần Nông
Thần Nông
Thần Nông
Với mỗi người, Thần Nông sẽ có những thái độ khác nhau. Một khi đã thờ ơ thì rất thờ ơ còn khi đã nhiệt tình thì họ chẳng nề hà và sẽ không bao giờ thay đổi. Cung này giấu cảm xúc rất giỏi. Họ có thể làm mặt lạnh trước nụ cười của người yêu nhưng thực chất trong lòng như đang "mở cờ". Thần Nông đặc biệt không ép mình phải cười theo ý ai cả.

Hạng 4: Sư Tử
Sư Tử
Sư Tử
Thật khủng khiếp nếu như bạn bị những người cung này tẩy chay. Sự lạnh lùng của Sư Tử thường được "chọn lọc" rất kỹ, chỉ những người họ thực sự không ưa thì ngay lập tức tên người đó sẽ được đưa vào "danh sách đen". Ngay sau đó, đừng mong chờ một câu hỏi thăm nào từ Sư Tử, từ thờ ơ họ sẽ trở nên khinh miệt bạn và tất nhiên là không có sự cảm thông nào ở đây đâu.
Nguồn: baomoi

Một mình đâu phải Cô Đơn ???

Đâu cần phải yêu...
Chẳng cần những chiếc ôm vội vã, những chiếc hôn ướt át, chẳng cần những lời nói yêu thương ngọt ngào...
Một mình đâu phải Cô Đơn ???
Một mình đâu phải Cô Đơn ???
Chỉ là trống vắng, chỉ là lạnh, thì tìm nhau trong một góc nào đó giữa cuộc đời...

Uống cafe, nói chuyện phiếm, chia sẻ những cảm xúc nhen nhóm, rồi hững hờ nhìn dòng người lại qua như những chiếc răng lược đan xen nhau qua ô cửa sổ. Bất chợt nhìn người, chạm phải một ánh mắt, một nụ cười, rồi cảm thấy ấm áp... chỉ cần như thế thôi, là đủ.

Xá gì những hẹn hò, xá gì những thề thốt lớn lao, to tát, chỉ cần bình dị và nhẹ nhàng, cũng đủ cho cô quạnh chơ vơ thu mình vào một góc sâu kín trong tâm hồn.

Chẳng cần những chiếc ôm vội vã cũng thấy ấm lòng bởi những quan tâm.

Chẳng cần những chiếc hôn ướt át cũng thấy lòng mình ngập tràn cảm xúc.

Chẳng cần những rung động mãnh liệt, chỉ cần một thời điểm nào đó trong đời, ta bên nhau lặng lẽ. Chỉ là, một buổi chiều muộn, ngồi cạnh nhau nhìn bóng nắng bước qua thềm, cũng thấy trào dâng những cảm xúc khó tả.

Chẳng cần thể hiện trong đám đông ồn ã, chỉ cần sau những vội vã lại có nhau trong những phút lặng yên…

Chỉ thật lặng lẽ, đâu cần phải yêu, chỉ là ta biết vẫn luôn có nhau đấy thôi, vẫn có ai đó đứng chờ ta ở một nơi nào đó thôi, chỉ cần trong những phút bâng khuâng, nghĩ đến nhau như nghĩ đến những gì đặc biệt nhất, đã là đủ lắm rồi!

Ta vẫn cần có những thứ tình cảm "lưng chừng" ấy...

Để sau những sầu não đê mê, có một người quan tâm san sẻ, thấy lòng như dịu lại!

Để sau những mệt mỏi, lại có những phút thư giãn cho tâm hồn, có một người ở bên để giữ lửa cảm xúc.

Để sau những nhọc nhằn, những nước mắt, lại có thể ngắm dòng người lại qua. Sau những hối hả lại có những phút giây lặng lẽ, yên bình.

Đâu cần phải yêu mới có thể đem lại hạnh phúc cho nhau!

Đâu cần phải nước mắt, đâu cần phải đớn đau. Thay vì làm đau mình, đau người, để lại những phút giây đẹp đẽ hiếm hoi chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Vì đôi khi, trong cuộc đời này, ta cần những thứ tình cảm "lưng chừng" như thế!
Nguồn: truyennganhay

Ngày xưa xa lắc xa lơ

Một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua, rồi nhiều ngày trôi qua, để một ngày giật mình thảng thốt: Ngày xưa….

Nhà hắn cạnh nhà con bé. Hai nhà cách nhau có vài bước chân, giữa hai nhà có cây trứng cá, hắn thường leo lên mỗi mùa cây trứng cá chín, hái những trái thơm ngon căng mọng nhất, thả xuống cho con bé. Chỉ để được nghe tiếng reo mừng ngọt ngào của con bé.
Ngày xưa xa lắc xa lơ
Ngày xưa xa lắc xa lơ
Năm 12 tuổi, hắn học lớp năm, con bé học lớp ba, cùng trường. Mỗi sáng, hai đưa rủ nhau đi học. Ngày nắng, trưa về hắn hay lội xuống ao sen gần trường, chọn lá sen to nhất để ngắt cho con bé đội trên đầu che nắng. Ngày mưa hắn cõng con bé qua những khúc đường lầy lội trơn trượt…Buổi chiều, hai đứa thường chăn bò nơi bãi cỏ ven sông cho đến tối mịt mới về. Bao giờ trước khi về hai đứa cũng ào xuống sông vẫy vùng thõa thích. Nước sông quê hắn, ngày ấy trong vắt.

Năm sau, hắn lên lớp sáu, học khác trường. Buổi sáng hắn đi về phía mắt trời lặn, con bé đi về phía mặt trời lên, nhưng chiều nào hai đứa cũng chăn bò bên bãi cỏ ven sông, khi chiều sụp nắng là hai đứa lại vẫy vùng trong dòng nước mát lịm. Ngày ấy, nước sông quê hắn, vẫn còn trong vắt.

Hai năm sau, hai đứa hắn lại học cùng trường. Ngày nắng, hắn vẫn tìm hái những lá sen to nhất cho con bé đội đầu, nhưng ngày mưa con bé không còn cho hắn cõng qua những khúc đường lầy lội trơn trượt nữa, nhiều lần con bé trượt ngã lấm lem trông tội nghiệp mà hắn chẳng biết làm răng. Buổi chiều, hắn với con bé vẫn chăn bò ven sông, nhưng mỗi khi trời tắt nắng chỉ còn một mình hắn tắm, còn con bé bây giờ chỉ thích ngắm mình trong mảnh gương vỡ, mà nó luôn cất trong túi áo.Ngày ấy, nước sông quê hắn vẫn còn trong lắm, nhìn xuông sông là thấy cả bầu trời xanh ngắt.

Nhiều năm sau nữa, hắn đi học xa. Một lần về quê, hắn biết tin con bé đã có chồng. Nước sông quê hắn, vẫn trong vắt một màu trời xanh.

Chiều qua, hắn nhận được tin nhắn từ một số điện thoại lạ: Đến quán River Side uống cà phê, mình ngồi ghế sát sông. Hắn nghĩ, chắc bạn bè quen, nên biết nó thích ngồi sát sông mỗi khi uống tại quán nay.

Hắn đến, và bất ngờ, nơi cái ghế hắn thường ngồi là con bé ngày xưa, bây giờ tóc đã chớm bạc…

Hắn ngồi xuống bên cạnh, đốt thuốc. Hai đứa lặng im, nhìn ra sông…

Sông vẫn chảy, nhưng nước đục ngầu màu đất núi. Hai đứa hắn nhìn mãi xuống giòng sông, nhưng không còn thấy bầu trời xanh ngắt ngày xưa….

Ôi, ngày xưa, đã xa lắc xa lơ mất rồi….
Nguồn: truyennganhay

Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả

Gần đây dân mạng rộ lên trào lưu chế ảnh tin nhắn điện thoại. Hãy xem bộ ảnh chế tin nhắn điện thoại cực kỳ hài hước.

Anh đùa em thôi mà
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Lý do chia tay Gấu
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Quá phũ phàng
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Không lừa được em đâu
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Nỗi lòng con gái
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Dám troll gấu
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Phũ với tình cũ
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Anh đã FA như thế
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Cách để gái không làm phiền
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả

Muốn có gấu thì mặt phải dày
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Những tin nhắn tình yêu khiến dân mạng nghiêng ngả
Nguồn: zing

Cơn gió lạ

Cơn gió lạ
Cơn gió lạ
Có những khi cần những cơn gió lạ
Thổi vào đời bùng ngọn lửa đam mê
Gió miên man hồn anh say đắm
Cơn gió lạ đưa anh đến bên em.

Cơn gió lạ lùa vào mái tóc em
Làm tóc em tung bay trong chiều vắng
Gió mơn man hôn trên đôi má em
Đôi má ửng hồng ngại ngùng e ấp.

Có những chiều sánh bước bên nhau
Tay trong tay đi trong chiều gió lộng
Gió mang lời anh thì thầm đôi tai nhỏ
Yêu một chút và thích một chút nghe em.

Nếu một ngày gió không còn thổi
Mây ngừng bay và trái đất ngừng quay
Dù ngày đó em không còn bên anh nữa
Cơn gió lạ vẫn thổi mãi trong tim anh.
Nguồn: 24h

Sao anh ra đi...

Trong một sự tình cờ, em vô tình gặp anh tay trong tay với cô gái khác. Cô ấy thật xinh đẹp và quyến rũ! Chẳng trách anh của em lại yếu lòng trước vẻ đẹp ấy?
Sao anh ra đi...
Sao anh ra đi...
Có những cảm xúc chưa kịp gọi thành tên, có những niềm vui chưa được trọn vẹn… mà những nỗi đau đã có cơ hội để bột phát.

Những cảm xúc yêu thương đã từng có, những niềm vui nho nhỏ đã hình thành. Bỗng dưng phút chốc tan biết vào hư không.

Còn nhớ ngày nào, con đường năm ấy, lá me bay phủ kín một góc đường. Anh cùng em, hai đứa mình thật hạnh phúc biết bao nhiêu? Anh còn nhớ không?

Quán café năm nào, chúng ta cùng vui vẻ bên nhau. Là nhân chứng cho mối tình của hai ta năm ấy. Anh còn nhớ không?

Nhớ mùa mưa năm ấy, anh cùng em, đi dưới trời mưa bay. Mưa lạnh thật nhưng lúc ấy, nhờ có ngọn lửa từ trái tim anh, từ trái tim em, làm ấm cả 2 tâm hồn, anh còn nhớ nữa không?

Vẫn còn nhớ như in ngày đó, anh lạnh lẽo đứng giữa trời mưa để đợi em tan học. Học trong lớp mà lòng em se lạnh. Không biết anh đứng chờ em giữa trời mưa có lạnh lắm không? Chắc anh vẫn nhớ?

Và vẫn nhớ như in ngày đó, sau khi chở em về, anh đã nói với em: "Em này, anh thấy chúng mình không hợp nhau, anh cần có thêm thời gian"... Em như chết lặng khi nghe lời anh nói. "Sao vậy anh? Em không hiểu, chúng mình vẫn còn vui vẻ, hạnh phúc bên nhau, sao giờ anh lại nói thế?". "Anh biết nhưng anh đã suy nghĩ nhiều rồi, anh cần thời gian".
Trong một sự tình cờ, em vô tình gặp anh tay trong tay với cô gái khác...
Trong một sự tình cờ, em vô tình gặp anh tay trong tay với cô gái khác...
Em quay đi mặc cho hai hàng nước mắt chảy dài trên má. Hạnh phúc là thế mà giờ đau khổ là thế? Em cảm nhận được một điềm báo gở… Một thời gian dài em chờ anh suy nghĩ, chờ mãi rồi chờ mãi... nhưng chẳng thấy anh đâu. Gọi điện thì không bắt máy, nhắn tin anh không trả lời. Trong một sự tình cờ, em vô tình gặp anh tay trong tay với cô gái khác. Cô ấy thật xinh đẹp và quyến rũ! Chẳng trách anh của em lại yếu lòng trước vẻ đẹp ấy? Và rồi anh xa em thật sự.

Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn mặc cho thời gian đủ dài để phủ trắng một miền ký ức. Nhưng thật khó cho em khi xóa bỏ chúng, thật khó cho em quá…! Lý do của anh, lời nói của anh như hàng ngàn mũi dao đâm vào trái tim em cho tới hôm nay.

Mùa mưa năm nay lại đến, vẫn con đường hàng ngày có lá me bay, vẫn còn đó quán café năm nào... chẳng có gì thay đổi nhiều nhưng sao con người lại dễ đổi thay vậy anh?

Em bước trong mưa mặc cho những nỗi đau tràn về. Có thể anh không bao giờ hiểu cảm giác của em, phải không anh?
Nguồn: 24h

Tạm biệt nhé tình yêu của tôi!

Tôi sẽ nhớ mãi về em - người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả.
Tạm biệt nhé tình yêu của tôi!
Tạm biệt nhé tình yêu của tôi!
Tôi gặp lại em rất tình cờ nhưng cũng có thể coi là duyên phận chăng? Giữa lòng Thủ đô nhộn nhịp và tấp nập này tôi đã gặp em – người con gái Sài Gòn nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng vô cùng đáng yêu. Gặp lại em sau bao nhiêu tháng ngày xa cách, câu đầu tiên em hỏi tôi:

- “Em có thể xin anh một ngày yêu em không?”

- “Nghĩa... nghĩa là sao?” - Tôi ngạc nhiên, tròn mắt nhìn em và hỏi em.

- “Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Ngốc ạ!” – Em nói.

- Tôi đáp bằng giọng thản nhiên: “Em cứ đùa hoài!”

- “Em không biết nói đùa bao giờ” – vẻ mặt em rất nghiêm nghị.

Đó là những lời đầu tiên khi tôi gặp em. Hà Nội một ngày cuối năm rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây!

- “Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé!” – Em thản nhiên hỏi tôi.

- Tôi đáp lại bằng giọng miễn cưỡng: “Ừ ừ...!!”

- “Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ” – Em nũng nịu.

- “Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy!” - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.

Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá! Một cô bé Sài Gòn với cái giọng nhẹ nhàng hơi pha trộn Hà Nội, nhõng nhẽo và vô cùng dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu được thôi.

Tôi nhớ cô ấy đã nói với tôi là ngày kia cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì vào ngày cuối cùng khi hai người chia tay nhỉ? Dù chỉ là một vở kịch nhưng tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất...

Sáng hôm sau... Reng! Reng! Reng! – Tiếng điện thoại reo lên. Ở bên kia đầu giây, một cô gái có giọng nói nhẹ nhàng vang lên:

- “Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé!”

- Tôi đáp lại trong cơn ngái ngủ: “Vâng vâng, anh biết rồi ạ...”

Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế rồi kia đấy...

Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi vội đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Vì em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa nhưng lúc nào trông thấy tôi mặc áo sơ mi em cũng reo lên khe khẽ tỏ vẻ rất thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà lòng rất đỗi hạnh phúc. Bầu trời trong xanh làm nền cho những đám mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải...

Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động...

Nhưng không, nàng nhăn mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, "Anh lại bê bối thế này nữa à?", nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và... chải tóc cho tôi. Thề có trời cao là lúc đó tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt nhìn em. Vì... tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi...

Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo: “Thế mới là anh - người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón”. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được nữa...

Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời cuối mùa đông hơi se lạnh nhưng đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt, đạp gà như em mong muốn. Em ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan xua đi hơi lạnh của mùa đông... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi:

- “Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?”

Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.

Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất. Bất thình lình có một tiếng quát lớn làm tôi giật mình:

- “Anh kia, ai cho chụp hình tôi vậy hả?” - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.

- “Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.” – Tôi đáp rất thản nhiên.

- “Bé nào mà bé? Tui…tui... lớn rồi đó (rõ ràng em vẫn đang mặc áo dài mà). Anh chụp hình là phải xin phép nghe không!”

- “Ơ…, ơ… anh xin lỗi.....” – Tôi đáp.

- Cô bé nhí nhảnh nhìn tôi cười và nói: “Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn là phải dắt đi ăn chè!”

Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm... để có tiền đưa tụi em đi ăn chè.

Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết làm thế nào được khi ta vẫn là hai con người ở quá xa lạ... Tạm biệt Sài Gòn! Tạm biệt em, em nhé!

Sân bay Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức lại cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý gì đến xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn Sài Gòn lần cuối... Bất chợt nhìn thấy em, tôi lung túng!

Em vội nói: “Ai cho anh đi mà không nói với tôi một tiếng?”

- Tôi không đáp mà vội hỏi: “Sao em biết?”

- Em đáp và vội nhét vào tay tôi một tờ giấy: “Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này! Thôi, tạm biệt anh nhé!”

Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... "Ngọc Châu 090........ / SG nhớ HN..."

Đang theo đuổi dòng suy nghĩ của quá khứ, bất giác em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi:

- “Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không?”

- Tôi đáp cụt ngủn: “Một tháng!”

- “Vì sao lâu thế?” – Em vội hỏi

- “Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...??”

- “Ngốc lắm đấy nhé...” – Em trách tôi bằng giọng nhẹ nhàng.

- Tôi vội vàng thanh minh: “Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?”

- “Ừ, tốt lắm....”
Tôi sẽ nhớ mãi về em - người con gái tôi yêu!
Tôi sẽ nhớ mãi về em - người con gái tôi yêu!
Đột nhiên em khóc!!! Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề... Em nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ....

- “Vì sao thế....” - tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời...

Trời đông lạnh lắm!!!

Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn để lại, em đã ra đi... Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"... rồi lại "Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi"...

Em làm tôi đau tim quá!

Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau...

Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu sinh ra có dành để cho nhau không? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, vội đến rồi cũng vội ra đi...

Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau...

Bíp bíp, có tin nhắn của em!

Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu: "Anh hãy quên em đi!"

Làm sao tôi quên được? Không cần suy nghĩ và đã không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro... Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ... Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi...

Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức... Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ...

Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy... Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi... ngỡ ngàng nhìn tôi và nói...

- “Anh đi đi!!”

- Tôi hỏi ân cần: “Sao thế em?”

- Em đáo trong đau khổ: “Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?”

- “Anh chỉ muốn biết vì sao thôi... em hãy giải thích cho anh hiểu....” - Tôi nói trong tiếng nấc.

- Em cười nhạt và đáp: “Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả...”

Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa...

Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây"!

Thôi, thế là... hết!!!

Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ... Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay...

Thật là một thằng ngốc như em vẫn mắng ấy. Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc...

Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi...

Tôi trở về Hà Nội trong nỗi đau đớn và thất vọng. Nhưng rồi tôi nhận được một cuộc điện thoại: 

- Alô!

- Chào anh, tôi là... một người lạ - giọng con trai miền Nam

- Anh là ai??

- Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?

- Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.

- Em gái tôi tên... Ngọc Châu.

Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy... Nhưng không kịp nữa rồi. Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em...

“Ngày tháng năm....
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số điện thoại cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ?

Ngày tháng năm....
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không?

Ngày tháng năm....
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?

Ngày tháng năm....
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy... Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại... yêu anh trong một ngày, thế thôi... Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi...

Tất cả chỉ vì... một căn bệnh không thể chữa khỏi...

Ngày tháng năm...
Anh đến tìm! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết... Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên "Người yêu tôi đây!".

Cả một đời, em chỉ yêu có một người là anh thôi....”

Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó... Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ...

Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.

Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất...

Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời...

Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy. Tất cả như một định mệnh, định mệnh không cho chúng ta bên nhau… cũng bởi vì tôi quá nhút nhát không dám nói lời yêu với em để giờ đây chỉ còn mình tôi với chiếc khăn mau tro buồn. Thật buồn!

Tôi sẽ nhớ mãi về em-người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả, về sự nhút nhát của tôi. Tạm biệt… tạm biệt em nhé - người con gái dễ thương!
Nguồn: 24h

Chợt nhớ đến em

Anh mong một ngày em sẽ quay trở về để viết tiếp chuyện tình mà em làm nó dang dở.
Chợt nhớ đến em
Chợt nhớ đến em
Thời gian trôi đi sao nhanh đến vậy, mới đó đã gần 1 năm sau cái ngày anh và em chia tay nhau. Anh tưởng rằng đã quên được em, quên đi nỗi đau, quên đi những quan tâm chia sẻ, yêu thương, những kỉ niệm... Giây phút được bên em đã hằn dấu trong tim anh.

Đi trên con đường thành phố sao lòng anh trống vắng quá, mọi lần anh cố tình đi thật nhanh để không nghĩ gì chỉ tập trung vào việc lái xe về nhà. Nhưng hôm nay anh cứ đi mà không xác định mình đi đâu, anh đi thật chậm thật chậm, mất phương hướng, giống như không còn em nữa anh không xác định được tương lai anh cần gì, anh sẽ về đâu. Có lẽ là do hôm nay có cơn mưa bất chợt của mùa hè, của cơn gió se lạnh của mùa chớm thu lại mang em về trong nỗi nhớ, nỗi nhớ mang tên em, mang những tiếc nuối nhớ thương của tình yêu không trọn vẹn.

Nhớ về em, nhớ lại yêu thương mà anh đã từng có, sao quá đỗi ngọt ngào khiến anh không thể quên, không thể giấu nó vào góc của con tim càng không thể vứt bỏ chúng.

Đi qua cổng trường VHNT TD TT nơi mà chúng ta đã vào đây mua đồ, cảm giác của ngày xưa chợt hiện về, vẫn khung cảnh đó vẫn gốc cây phượng đỏ nhưng em thì đã không còn. Nhớ đến quán quen ven đường, những cốc trà đá mát lạnh giữa mùa hè, những cây kem nóng còn bốc khói, nhớ đến em... nhớ da diết khi đi qua nơi này. Những lần hai đứa hát chung bài hát mà cả hai cùng thích khi đi qua quán café nào mà chúng mình nghe thấy. Anh cảm thấy cô đơn, lòng se sắt lại khi có cơn gió chiều thổi ngang qua con đường ấy, con đường có những tiếng cười, có những niềm vui, những dỗi hờn thật trẻ con giờ chỉ còn mình anh.
Tình yêu sao mà mỏng manh dễ tan vỡ vậy em
Tình yêu sao mà mỏng manh dễ tan vỡ vậy em
Những kỉ niệm mà chúng mình đã có sao em lại bảo đó không phải là kỉ niệm, nhưng gặp nhau là duyên số rồi em à, được nói chuyện, tâm sự, đi chơi với em tạo nên kỉ niệm còn gì. Còn biết bao nhiêu là dự định, ước mơ mà chúng ta hứa sẽ cùng nhau làm, cùng nhau sẻ chia vậy mà giờ này chỉ còn mình anh. Vẫn còn đó những kỉ niệm mà chúng ta đã trao cho nhau, anh thấy xót xa quá, anh vẫn đi trên con đường quen thuộc vẫn ở đây chờ đợi, mong ước một ngày mai em sẽ quay trở về để viết tiếp chuyện tình yêu, chuyện tình của chúng mình mà em làm nó dang dở…

Anh nhớ em, chỉ biết lúc này anh rất nhớ em, không biết rằng em nơi ấy có chợt nhớ đến anh, có chợt tiếc nuối những gì đã qua. Đã lâu lắm rồi anh không được nghe giọng nói của em, được trò chuyện với em, cười đùa với em dù trong điện thoại của anh vẫn còn lưu số của em vẫn là BX, em còn nhớ số của anh không, em đã từng nói rằng khi yêu thì em không lưu số điện thoại của người mình yêu mà em lưu trong trái tim em, trong tâm trí em. Anh chẳng dám nhắn tin hay gọi điện cho em, thật sự đấy dù anh rất muốn gọi hỏi chuyện vu vơ. Chia tay trong nước mắt khiến anh không đủ can đảm, là khi anh vào nhà em em đã đuổi anh về và nói rằng hãy để cho em được bình yên. Có phải con gái nói như vậy nhưng thực ra họ lại nghĩ khác không, anh chẳng muốn biết nữa, giờ này có níu kéo thì đã quá muộn rồi phải không em? Hay anh vẫn còn cơ hội, cơ hội do anh nghĩ, tạo ra.

Sao em lại bỏ anh ra đi, em đi mà không cho anh lời giải thích, em để lại đây niềm cay đắng, sao em đi khi anh đang say, anh ngất ngây trong men say của tình yêu, có hạt mưa rơi trên bàn tay anh rồi hạt mưa rơi nhanh xuống đất, như em vậy đến nhanh rồi đi cũng thật vội vã. Một cơn gió nhẹ cũng làm chiếc lá xa cây, một lời nói gió bay cũng tạo sự chia ly, tình yêu sao mà mỏng manh dễ tan vỡ vậy em. Tình là thứ không thấy được chỉ có cảm nhận nó cũng không thể đem bán hoặc mua đối với anh là như vậy, để phải làm sao thì em trở về bên anh. Em có điều gì không thể nói cho anh biết, hay anh đã có lỗi gì.

Ở nơi đó em có sống tốt, em có vui vẻ, cuộc sống nơi đó có bình yên, mọi người có tốt với em? Nếu em còn yêu anh, còn nhớ đến anh thì hãy quay trở về bên anh, nếu nơi đó em đã tìm được niềm vui mới cho mình, tìm được một nửa thực sự của mình, thì anh nơi này sẽ cầu chúc em hạnh phúc. Anh sẽ mãi yêu em, mãi đợi chờ em, dù nhỏ nhoi dù ai đó cố tình dập tắt thì anh sẽ và vẫn yêu em.
Nguồn: 24h

Người dưng mà tôi thương nhớ

Sao em không nói một lời để nỗi nhớ mong em tôi đem cất vào dĩ vãng?
Người dưng ơi...!
Người dưng ơi...!
Cơn mưa lao xao trên cành lá chiều nay bất chợt khiến lòng tôi thổn thức. Con đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa với lá me la đà ngày xưa vương trên tóc ai gợi một nỗi niềm thương nhớ khôn nguôi. Người dưng ơi, em có còn nhớ tôi không?

Chẳng phải tự dưng mà lòng xao xuyến. Chiều nay tình cờ đi lại con đường xưa hai đứa vẫn đi về, tôi bỗng nhớ một thời chúng mình có nhau. Ngày ấy em nói khi hai trái tim hòa cùng một nhịp đập thì chẳng có trở lực nào ngăn được chúng ta đến với nhau. Ngày đó, em bảo dù có phải đi xa, rất xa thì trái tim em vẫn ở lại nơi này... Ngày ấy, tôi cứ ngỡ điều đó là bất di bất dịch.
Sao em không nói một lời để tôi thôi chờ đợi?
Sao em không nói một lời để tôi thôi chờ đợi?
Thế nhưng, nếu như vậy thì làm gì có chuyện vật đổi sao dời phải không em? Một năm, hai năm rồi ba năm... Những cánh thư thưa thớt dần rồi mất hút. Có người quen bên ấy nói rằng em đã sang ngang. Ừ, thì núi sông cách trở thì lấy gì ràng buộc được nhau phải không em? Chỉ có điều, đôi khi lòng tôi buốt nhói. Đôi khi thấy buồn đến ngẩn ngơ. Sao em không nói một lời để cuộc chia ly trọn vẹn? Sao em không nói một lời để tôi thôi chờ đợi? Sao em không nói một lời để nỗi nhớ mong em tôi đem cất vào dĩ vãng?

Bất chợt gặp lại con đường xưa hai đứa chung đôi. Không ngờ lòng vẫn thổn thức như thời trai trẻ. Có lẽ bây giờ em chẳng còn nhớ những vụng dại năm xưa. Người con gái đã sang sông thì níu giữ quá khứ làm gì phải không em? Không biết bao nhiêu lần tôi đã muốn quên, muốn khép lại vĩnh viễn một bóng hình. Thế mà kỷ niệm như những con suối nhỏ cứ len lỏi đổ về dòng sông ký ức. Để mỗi lần về qua chốn ấy, lại thấy lòng ngẩn ngơ...

Người dưng ơi, tôi vẫn nhớ thương người...
Nguồn: 24h

Tự biến mình thành "phở"

Đây là chuyện tình của những người khi chấp nhận làm kẻ thứ ba của những anh chàng đào hoa đã có gia đình.
Tự biến mình thành "phở"
Tự biến mình thành "phở"
Trong tình yêu từ xưa tới nay chẳng ai có thể đưa ra thế nào là đúng hay sai bởi lẽ ai cũng có lý lẽ riêng cho mình khi đến bên cạnh người mình yêu và đôi lúc lý trí chẳng thể nào thắng nổi con tim. Thế nhưng chuyện tình của những người khi chấp nhận làm kẻ thứ ba với những anh chàng đã có vợ thì vẫn có nhiều ý kiến trái chiều. Có người vì tình yêu họ chấp nhận tất cả; có người vì địa vị, vật chất; có người đơn giản chỉ vì muốn có một đứa con…Dù có rất nhiều lý do nhưng họ có thực sự hạnh phúc, có thực sự không ấm ức?

Khi những người đàn ông đã có gia đình tìm đến với người phụ nữ khác có thể là do tính trăng hoa, thích của lạ hoặc vợ kém hấp dẫn, gia đình không hạnh phúc và cũng có những người họ đến bằng một tình cảm chân thành…Dù lý do gì đi nữa họ cũng chỉ thể yêu bạn mà chẳng thể lấy bạn, bởi họ còn sự ràng buộc con cái, tài sản, danh dự và cả cái tình nghĩa vợ chồng. Tôi không nhớ chính xác tên trong một tiểu phẩm hài nào đó có câu nói đại loại thế này “Vợ là cái nhà bồ là cái lều, gió to lều đổ nhà vẫn còn nguyên” hay như một chia sẻ của bạn có tên là Nhật Hà “Nếu có thể đừng bao giờ yêu người có vợ. Tôi cũng là đàn ông nhưng tôi khuyên các bạn nữ điều đó. Vì sao ư? Vì với đàn ông chúng tôi, phần lớn sẽ chẳng bao giờ có chuyện bỏ gia đình để thật sự đến với các bạn, vì dù có chuyện gì trong cuộc sống, nơi cuối cùng để chúng tôi có thể tìm về vẫn là vợ và gia đình.”

Anh ấy có thể ghen với bất cứ người đàn ông nào liên quan tới bạn mà bạn lại chẳng thể ghen với vợ của anh ấy. Một cô gái tâm sự rằng "Dù rất yêu nhưng cô phải chia tay vì không thể chịu nỗi sự quản lý vô lý của anh, anh có thể đi chơi bất cứ đâu, gọi điện cho vợ trước mặt cô nhưng lại ghen với bất cứ người đàn ông nào liên quan tới cô. Thậm chí anh còn không muốn cô đi đâu ngoài giờ làm, mặc dù anh ở nhà cùng vợ con.”
Đừng tự biến mình thành tô phở mà mãi chẳng thể thành cơm
Đừng tự biến mình thành tô phở mà mãi chẳng thể thành cơm
Có một số người chấp nhận làm vợ hờ không danh phận vì quá yêu hoặc do phụ thuộc kinh tế nhưng trong lòng họ có thực sự hạnh phúc khi mỗi đêm về một mình trong sự cô đơn còn người đàn ông của mình đang vui thú bên vợ con có khác nào cảnh "kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng" hay mỗi dịp tết đến xuân về gia đình họ hạnh phúc thăm chúc gia đình nội ngoại bạn bè, còn bạn phải tủi thân đi chơi cùng bạn bè hoặc thu mình trong phòng.

Là phụ nữ ai cũng muốn được giữ tiền chồng mình làm ra nhưng bạn thì không thể khi chấp nhận làm kẻ thứ ba, thay vào đó chỉ được nhận một khoản trợ cấp nào đó mà đó chỉ là một phần nhỏ còn phần lớn họ phải lo cho gia đình của mình. Như trường hợp của H (bạn học cùng tôi) cũng chấp nhận làm kẻ thứ ba với một doanh nhân giàu có nhưng hàng tháng anh ấy cũng chỉ có thể chu cấp cho hai mẹ con H một khoản tiền nhỏ, còn đâu H vẫn phải tự lo cuộc sống của mình.

Người ta thường bảo cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, vì vậy có thể một ngày nào đó bạn bị vợ anh ta phát hiện ra, nếu gặp phải hoạn thư thì bạn biết rồi đấy hàng ngày trên báo chí vẫn đưa bao vụ thương tâm về hoạn thư đánh ghen.

Dư luận xã hội là điều khó tránh khỏi, điều ấy chẳng những ảnh hưởng tới bạn mà còn ảnh hưởng tới gia đình bạn.

Là phữ nữ chúng ta ai cũng muốn có một gia đình hạnh phúc, được sống bên cạnh người mình yêu, nhưng đôi lúc chúng ta chẳng thể kiểm soát được con tim, không kiềm nén được sự rung đông trước những tình cảm, những hào nhoáng mặc dù biết đó là những người đàn ông đã có vợ song đó là những tình cảm mà chẳng có bến bờ neo đậu. Hãy sáng suốt và đừng để tự mình nhốt trong sự cô đơn, tủi hờn, đừng tự biến mình thành tô phở mà mãi chẳng thể thành cơm.
Nguồn: 24h

Tại sao đàn ông ngày càng thích 'chém gió'?

Từ xưa đến nay người ta luôn mặc định đàn ông là "phái mạnh", khoác lên mình vẻ mạnh mẽ nam tính, kiên cường, lạnh lùng, thậm chí vô cảm. Tuy nhiên điều này đã không còn đúng hiện nay.

Xã hội nào cũng vậy, suy nghĩ của hầu hết mọi người về đàn ông phải là đấng nam nhi mạnh mẽ và vững vàng trước mọi hoàn cảnh. Chính vì thế, "phái mạnh" không còn cách nào phải khoác lên mình vỏ bọc lạnh lùng, ít biểu lộ cảm xúc, thậm chí vô cảm để không ai biết được suy nghĩ thật của bản thân. Tuy nhiên, một nghiên cứu gần đây cho thấy quan điểm này không còn hoàn toàn đúng nữa, đàn ông đang dần trở nên cởi mở và dễ dàng chia sẻ cảm xúc hơn. Trong một số hoàn cảnh, bản tính ấy trở thành vấn đề "lợi bất cập hại".
Tại sao đàn ông ngày càng thích 'chém gió'?
Tại sao đàn ông ngày càng thích 'chém gió'?
Theo kết quả khảo sát của Công ty phần mềm Intel, sự phát triển trong ngành công nghệ thông tin chính là nguyên nhân chính giúp cánh mày râu dễ dàng bộc lộ và chia sẻ cảm xúc của mình hơn.

Một số nhà nghiên cứu cho rằng sự ra đời của những kỹ thuật hiện đại (điển hình là những ứng dụng Tweeter, Facebook, WhatsApp..) đã tạo ra một “cuộc cách mạng giao tiếp của nam giới”. Cuộc cách mạng này bùng nổ và kéo dài trong suốt hai thập niên gần đây. Từ đó đến bây giờ, đàn ông đã không còn cảm thấy khó khăn trong việc chia sẻ cảm giác và suy nghĩ của mình với người khác nữa. Thậm chí có người còn dự đoán vai trò “người chia sẻ”- vốn là thế mạnh của phụ nữ từ xưa tới nay, có khả năng sẽ bị các đấng nam nhi thế chỗ.

Các nhà nghiên cứu còn chỉ ra trong số những ứng dụng của Internet, cánh mày râu đặc biệt thích sử dụng những công cụ giao tiếp trực tuyến (như Yahoo, Facebook, Blog...). Đối với họ, những công cụ này được xem như là một phương tiện tuyệt vời để dễ dàng xây dựng hình ảnh riêng của bản thân, trong khi phụ nữ thì lại suy nghĩ khác. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, phái đẹp vẫn ưa chuộng lối giao tiếp truyền thống và nói chuyện trực tiếp “mặt đối mặt” hơn.

Rõ ràng phụ nữ đang có xu hướng dần trở thành “người nghe”, còn đàn ông đang từng bước tiếp quản vai trò thành “người chia sẻ”. Đây là một sự hoán đổi khá thú vị. Không dừng ở đó, xu hướng này còn được dự đoán sẽ tăng mạnh trong tương lai gần.

Phụ nữ thấy sự "đổi vai" trên chỉ một phần là tốt. Bởi vì trò chuyện trên mạng chỉ đọc được những dòng chia sẻ cảm xúc của chàng từ những máy móc vô tri vô giác chứ không phải là từ “người thật, việc thật”.

Vậy nguyên nhân từ đâu mà cánh đàn ông lại thích “dựa dẫm” vào những công cụ kỹ thuật để giao tiếp? Richard Wiseman, giáo sư ngành Tâm lý học cộng đồng, Đại học Hertfordshire giải thích rằng điều này xuất phát từ mong muốn tránh phải đối mặt trực tiếp với những vấn đề liên quan đến cảm xúc, tình cảm của cánh mày râu.

“Đa phần nam giới cảm thấy không sẵn sàng khi phải chia sẻ những suy nghĩ và quan điểm của mình trong tình thế mặt đối mặt. Những kỹ thuật và ứng dụng online đã và đang mang đến cho các ông sự thoải mái cần thiết, vì họ sẽ có nhiều cơ hội và thời gian để chuẩn bị cũng như 'trau chuốt' ý kiến của bản thân”, giáo sư Richard nói.

Không thể phủ nhận vai trò quan trọng của việc trò chuyện và chia sẻ trong bất cứ một mối quan hệ nào, nhưng nếu chỉ thông qua các phương tiện máy móc lại là chuyện khác. Một số chuyên gia lo ngại rằng nếu trình trạng này cứ tiếp tục kéo dài thì khả năng đến một ngày nào đó, đàn ông sẽ mất hết những kỹ năng giao tiếp cần thiết cho một cuộc sống thực bên ngoài. Các ông có thể bàn tán khá sôi nổi và hứng thú trên các trang mạng xã hội về công việc, chuyện tình cảm hay chuyện vui đó đây, nhưng nếu đem chúng ra đời thường, thái độ của họ sẽ khác ngay. Họ sẽ chẳng còn giữ được sự hào hứng ấy nếu phải trực tiếp đối diện với bạn để giải quyết những bất đồng hay khó khăn trong cuộc sống.

Giáo sư Richard khuyên các quý ông cứ thoải mái chia sẻ những tâm tư tình cảm của mình, nhưng tốt nhất là hãy gặp mặt nhau để nói chuyện, chứ đừng chỉ qua những dòng “status” trên Facebook hay bất kỳ trang mạng nào.
Nguồn: vnexpress